2025-12-03 23:18:07
Giới Thiệu
Danh Sách Chương (41)
Luận Đạo (0)
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM “MẶC VŨ VÂN GIAN” - NGÔ CẨN NGÔN, VƯƠNG TINH VIỆT ĐÓNG CHÍNHTiết Phương Phỉ là tiểu thư của Tiết gia ngay từ năm mười sáu tuổi đã nổi danh khắp kinh thành về tài mạo song toàn,cùng năm ấy nàng được gả cho lang quân như ý, hai vợ chồng ân ái hòa thuận.ba năm sau ngày thành thân,thì hắn lang quân đỗ Trạng Nguyên.Tuy nhiên lúc bần hàn có nhau còn khi phú quý thì phụ nàng do bản tính hắn tham tước lộc, vì làm phò mã, coi nàng làm vật cản trên đường đến với công chúa, giết thê diệt con.Công chúa kiêu căng đứng ở trước nàng châm chọc: Dù cho dung mạo ngươi tuyệt sắc, tài học vô song, cuối cùng chẳng qua chỉ là nữ nhi của một quan lại nhỏ, bổn cung nghiền chết ngươi…… đơn giản cũng như nghiền chết một con kiến!Thanh danh bị bẩn, treo cổ tự sát, ấu đệ vì đòi công đạo lại bị cường quyền hại chết, cha già nhận được tin dữ này bệnh không dậy nổi buông tay nhân gian.Hồng Hiếu năm bốn mươi hai, đệ nhất mỹ nhân Yến Kinh Tiết Phương Phỉ hương tiêu ngọc vẫn, sống lại trong thân thể thiên kim thủ phụ Khương Lê rơi xuống nước!Một chân bước vào nhà cao cửa rộng, việc xấu xa dơ bẩn tầng tầng không dứt. Các đường yêu ma quỷ quái, đầu trâu mặt ngựa, nàng ăn miếng trả miếng đòn lại trả đòn.Tâm địa đã từng mềm mại, hiện giờ sắc như lưỡi dao! Khương Lê thề, không bao giờ nhỏ bé như hạt bụi mặc người giẫm đạp, kiếp này, án oan bình phủ, báo huyết hải thâm thù!Hắn là Quốc công gia trẻ tuổi nhất Bắc Yến, tàn ác xinh đẹp, hỉ nộ vô thường, trong phủ thu thập kỳ hoa thế gian.Mỗi người đều nói thiên kim thủ phụ Khương gia nhị tiểu thư thanh linh đáng yêu, phẩm chất cao quý, thuần khiết lương thiện như đóa sen trắng.Hắn hồng y rực rỡ, cười khanh khách hỏi lại: “Đóa sen trắng sao? Rõ ràng chính là hoa ăn thịt người không nhả xương.”Khương Lê: “Quốc công cẩn thận gãy tay.”Cơ Hành: “ Hoa ăn thịt người hung ác như vậy, đương nhiên là đoạt về trong phủ trấn trạch rồi.”
Chương 217
Chương 214
Chương 213
Chương 209
Chương 208
Chương 207
Chương 206
Chương 205
Chương 203
Chương 201
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 41
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 33
Chương 32
Chương 28: Kinh biến
Chương 26: Thẩm gia
Chương 24: Cảm nhận
Chương 23: Người quen
Chương 21: Đường huynh (anh họ)
Chương 20: Tỷ muội
Chương 19: Giá trị
Chương 18: Nghe ngóng
Chương 17: Người nhà
Chương 16: Đệ đệ
Chương 15: Giao phong
Chương 14: Trở về phủ
Chương 9: Tư tình
Chương 7: Hoa yêu
Chương 6: Con khỉ
Chương 5: Người bán hàng rong
Chương 4: Miếu tự
Chương 1: Phương Phỉ