2025-11-28 22:41:06
Giới Thiệu
Danh Sách Chương (164)
Luận Đạo (0)
Vạn Thu chết vào mùa đông, nhưng hiện tại lại tỉnh dậy trong một ổ chăn ấm áp.Ở trong đầu cậu hiện lên đoạn ký ức kỳ quái, nói cậu đã xuyên sách rồi.Trong sách cậu là một đứa con nuôi bị ngược đãi, tương lai sẽ được hào môn nhận về, bắt nạt ai đó, rồi bị bắt nạt ngược lại, cuối cùng bị trả thù đến chết.Kiếp trước vẫn luôn bị ba mẹ nhốt trong phòng nhỏ, không được học quá nhiều, Vạn Thu thật sự nghi hoặc,Xuyên sách là gì? Con nuôi là gì? Hào môn lại là gì?Ở nhà ba mẹ nuôi:Ba mẹ nuôi cho cậu ăn, cho cậu mặc, còn cho cậu một gian phòng và một chiếc giường.Đánh cậu cũng sẽ không xuống tay quá tàn nhẫn, thậm chí cũng không lưu lại sẹo.Chỉ cần che khuất vết thương là có thể đi học rồi!Nơi này đúng là thiên đường.Khi gia đình giàu có kia xuất hiện, mẹ nuôi vẫn luôn không thích đứa ngốc như cậu, nên thẳng tay đổi cậu lấy một số tiền lớn.Vạn Thu khóc lóc giữ chặt mẹ nuôi: "Tại sao mẹ không cần con nữa? Là do con ăn quá nhiều sao? Là con thành tích quá kém sao?"Chưa từng được tiếp xúc với một thế giới thiện ý, Vạn Thu cứ ngỡ đây là nơi hạnh phúc nhất mà bản thân từng sống.Người nhà chân chính nhìn thấy ống tay áo của Vạn Thu lộ ra vết thương.Đau lòng ôm lấy cậu.Quyết tâm sẽ bồi thường cho đứa nhỏ này những điều ấm áp và tốt đẹp nhất, để đứa nhỏ lớn lên thật khỏe mạnh, vô ưu vô lo.Không cho bất luận kẻ nào dám khi dễ đứa nhỏ này.______________Sở gia đã tìm được đứa con mất tích nhiều năm.Rất nhiều người lo lắng cho cuộc sống sau này của người con nuôi Sở Ức Quy.Sở Ức Quy được Sở gia nhận nuôi, thay thế cho Vạn Thu thất lạc nhiều năm. Hắn ưu tú, giỏi giang, tướng mạo xuất chúng, lại được kì vọng cao.Vạn Thu đã trở về, Sở Ức Quy cho rằng người như hắn không cần lưu lại làm vật thay thế.Chỉ là Sở gia không bỏ rơi hắn.Sở Ức Quy cũng cho rằng Vạn Thu sẽ bài xích mình.Nhưng khi hắn bị sốt, nửa đêm ho khan, phát hiện cậu chủ nhỏ chân chính của Sở gia sớm đã canh giữ ở cửa, mơ màng chờ hắn tỉnh lại."Uống chút canh, rồi uống thuốc, phải mau khỏi bệnh, không thì sẽ bị ba mẹ đánh."Lúc này Sở Ức Quy mới biết, nếu Vạn Thu vì bệnh mà không làm việc, ba mẹ nuôi sẽ đánh cậu cho hả giận.Phải làm thật tốt hết thảy việc trong nhà thì cậu mới có thể bình an.Sở Ức Quy lại nói: "Anh có thể đánh em, mắng em hoặc bắt nạt em.""Tại sao?" Vạn Thu vỗ vỗ sau lưng hắn, "Ba mẹ ở rất xa, anh nhìn trộm giúp em, bọn họ không nghe thấy, sẽ không bị đánh đâu!"Sở Ức Quy nguyện ý trả ơn Sở gia, cho dù có bị Vạn Thu khinh thường, nhục mạ hay thậm chí bị đánh đập, hắn cũng đã chuẩn bị tốt tâm lý.Chứ không phải như thế này.Vạn Thu khiến hắn đau lòng, áy náy, không có cách nào đối mặt.Bản thân trộm của Vạn Thu non nửa cuộc đời, cho nên hắn phải trả nợ mãi mãi.*Ghi chú:1, Thụ kiếp trước tàn tật, trí lực rất thấp, sau khi xuyên sách cơ thể đã khỏe mạnh.2, Trước khi vấn đề tâm lý của thụ được chữa khỏi, sẽ không có diễn biến tình cảm.3, Sở Ức Quy công X Vạn Thu thụ, 1V1, HE, tình cảm phát triển khi hai bên đã thành niên, không có quan hệ pháp luật. (quan hệ anh em)4, Gia đình thụ không hoàn mỹ, vai chính thụ và gia đình cùng trợ giúp lẫn nhau, bạn thụ sẽ được đón về nhà ở chương 33.Tag: Hào môn thế gia, Thiên chi kiêu tử, Ngọt văn, Xuyên thư.Một câu tóm tắt: Cậu bé ngốc cũng có thể ở gia đình giàu có mà gặp được chân ái sao?Lập ý: Thế gian thay đổi luân hồi, sẽ không mãi mãi chỉ có vận đen.*Đôi lời của nhà dịch:1. Đây là bộ đầu tiên mình edit vì thấy văn án hợp gu, mình không biết tiếng Trung nên độ chính xác không cao.2. Mình vừa đọc vừa dịch nên không biết cốt truyện về sau sẽ diễn biến ra sao.3. Truyện dài 143 chương chứ không phải 134 nha mấy bồ, nhầm xíu ??4. Cuối cùng chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
Chương 160: PHIÊN NGOẠI 17
Chương 159: PHIÊN NGOẠI 16
Chương 158: PHIÊN NGOẠI 15
Chương 157: PHIÊN NGOẠI 14
Chương 156: PHIÊN NGOẠI 13
Chương 155: PHIÊN NGOẠI 12
Chương 154: PHIÊN NGOẠI 11
Chương 153: PHIÊN NGOẠI 10
Chương 152: PHIÊN NGOẠI 9
Chương 151: PHIÊN NGOẠI 8
Chương 150: PHIÊN NGOẠI 7
Chương 149: PHIÊN NGOẠI 6
Chương 148: PHIÊN NGOẠI 5
Chương 147: PHIÊN NGOẠI 4
Chương 146: Phiên ngoại 3
Chương 145: PHIÊN NGOẠI 2
Chương 144: PHIÊN NGOẠI 1
Chương 143: Hoàn chính văn
Chương 142
Chương 141
Chương 140
Chương 139
Chương 138
Chương 137
Chương 136
Chương 135
Chương 134
Chương 133
Chương 132
Chương 131
Chương 130
Chương 129
Chương 128
Chương 127
Chương 126
Chương 125
Chương 124
Chương 123
Chương 122
Chương 121
Chương 120
Chương 119
Chương 118
Chương 117
Chương 116
Chương 115
Chương 114
Chương 113
Chương 112
Chương 111
Chương 110
Chương 109
Chương 108
Chương 107
Chương 106
Chương 105
Chương 104
Chương 103
Chương 102
Chương 101
Chương 100
Chương 99
Chương 98
Chương 97
Chương 96
Chương 95
Chương 94
Chương 93
Chương 92
Chương 91
Chương 90
Chương 89
Chương 88
Chương 87
Chương 86
Chương 85
Chương 84
Chương 83
Chương 82
Chương 81
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66-2
Chương 66-1
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52-2
Chương 52-1
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37
Chương 36
Chương 35
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31-2
Chương 31-1
Chương 30-2
Chương 30-1
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23
Chương 22
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1